Đây là món ăn độc đáo, đặc sản văn hoá ẩm thực của đồng bào Mường ở huyện vùng cao Ngọc Lặc (Thanh Hoá). Khách du lịch về vãn cảnh xứ Thanh được thưởng thức nhiều đặc sản nổi tiếng: nem chua, chè lam Phủ Quảng, chả tôm... nhưng vẫn không quên món canh đắng.
Như mọi người đều biết: đắng như canh khổ qua (mướp đắng) đã rất đắng, nhưng canh lá đắng xứ Thanh thì còn đắng gấp bội phần.
Mới nghe từ 'đắng' xin bạn đừng vội lắc đầu từ chối. Canh đắng nấu với lòng hoặc thịt bò, dê, lợn, gà, chim, cá, … đều được. Không kén chọn thực phẩm lắm. Nấu với thứ gì cũng đều phải làm sạch sẽ, rửa để ráo nước. Băm nhỏ, dao mài thật sắc để tránh mùn thớt. Dùng lá chân chim hay còn gọi là ngũ gia bì khô hoặc tươi xắt thật mỏng. Riềng, sả đem giã kỹ cho thật nát trộn với mẻ, mì chính, mắm tôm, ớt vừa ăn theo khẩu vị. Các món gia vị này dùng tay bóp lẫn với nhau. Mùi mẻ, riềng, mắm tôm dậy lên đã làm nhiều người nuốt nước bọt. Sau khi ướp khoảng 15 - 20 phút. Nước đun thật sôi, cho các thứ vào nồi đảo đều, đun lửa âm ỉ cho chín kỹ. Có thể cho vào nồi canh đắng một ít chuối cây non thái thật mỏng như lá mạ, một ít gạo nếp hoặc tẻ. Canh chín. Múc cho mỗi người một bát con vừa thổi vừa húp. Mùa Đông ăn vào đến đâu bụng ấm đến đấy. Bát canh đắng gồm đủ các mùi vị ăn xong ở cổ, miệng, môi, đầu lưỡi vẫn còn đọng lại vị cay, đắng, ngọt ngào … chỉ cần dùng vài lần là nghiện và cứ ao ước đến cái mùi vị lạ kỳ cuốn hút như có sức thôi miên. … Húp bát canh đắng, cái bụng như nhẹ hẳn, người tiêu hoá yếu vẫn cứ an tâm. Khi ăn xong vẫn còn thòm thèm. Lấy lá đắng từ cây mọc tự nhiên trong rừng. Lá đắng có hình dáng giống như lá sắn, từ cuống chính toả ra 9 cuống phụ, mỗi cuống phụ 1 lá, thân lá dài khoảng 5cm. Mặt lá đắng rộng khoảng 4 – 5 cm, ở gân cuống lá có hình tròn trịa hơn, thân lá nhọn, có 2 mặt màu xanh. Canh lá đắng mới ăn vào thì rất đắng nhưng vị đắng dần dần nhường chỗ cho vị ngọt, bùi, thơm, mát bổ. Thưởng thức lần đầu ta chưa ngấm hết, cảm nhận hết ở lưỡi vị cay, bùi, ngọt, thơm, ngon của canh đắng, nhưng ăn lần thứ hai thì sẽ thấy thèm và nhớ mãi... Uống 1 chén rượu gạo, húp 1 thìa canh đắng đang nóng hổi mới ngon: ngọt bùi, cay đắng cứ thấm vào êm êm lâng lâng khó tả, người khoẻ khoắn hẳn ra, thật nhớ đời.
Hãy cảm ơn bài viết của yeti bằng cách bấm vào "" nhé!!!