THPT NhuXuan – Mãi Mãi Nhớ Về


 
Đăng KíĐăng Nhập Thành Viên LịchBài Trong Ngày
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề nàyShare | 

 

 Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sat Nov 21, 2009 7:51 am

Không gì là không thể!
Anh Văn


Giới tính Giới tính: Nam
Birthday: 10/05/1988
Đang ở : Thanh Hoá
Số điện thoại?: 123456789
Tâm trạng:
Age: 22
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 623
Keng Keng: 2443
Được Thanks Được Thanks: 42
Join date: 03/10/2009
Status: Không gì là không thể!
Thú nuôi:
Tài sản: Nokia N81 - 2GB

Bài gửiTiêu đề: Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng

 
Một
Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng
..


Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào
chắc sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường
quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng tâm sự
dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối
trá...

Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng
ttvnol.com. Một lần Tôi vào muare.vn để tìm
mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn,
tự nhiên đọc thấy bài của một cô bé với nick
girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp trai
". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó
nhìn như khỉ... Vậy là Tôi search ra được
nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích
trêu mà thôi... Nhưng càng chat thì lại càng
thấy cái con nhóc này sao mà "khoe hàng ",
kiêu ngạo quá, gì mà Tôi bảo số phone của
anh là 09xxxx6666 thì nhóc đó bảo: "số gì mà
khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi
"em dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng
vertu" "-nhưng em cho bạn em mượn rồi" (nói
thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi
nhóc đó hỏi: "sao anh dùng 6310i? nó như thế
nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo
xe mercedes ý ", nhóc đó làm ngay câu: "thế
ạ? thế để em chạy ra hỏi bác tài xế coi có
không để em lấy em xài " . Hix, đến đây thì
Tôi thua rồi, sao lại có con bé "khoác lác"
1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp tục
chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này
1 trận, cho biết thế nào là kiêu ngạo, khoác
lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác
lác: "anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn
nào to nhất là nhà em " ...Tôi chỉ biết câm
nín...

Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi nhỏ đó gạ
thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm
coi ai ngủ trước... Ok cái rụp, cơ hội trời
cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho con
nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ
vậy đó...

Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin,
nhắn được khoảng chục cái tin nhắn thì nhỏ
... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi
thắng... 1-0. Năm đêm liền như vậy, Tôi đều
thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN...

Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo:
"em yêu anh rồi" . Tôi nhắn tin lại và bảo:
"yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời
gian tìm hiểu..."...

Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có tin
nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và
nhắn tin với nhau, thậm chí còn chưa biết
mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất
chợt nghĩ "sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó
cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến 9h15,
hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng
xuất hiện, vậy là nhỏ không gạt mình...

1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng xóm trọ
Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ
ngồi nói chuyện, thật buồn cười, Tôi vốn
nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ...
cầm . Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là
nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm tay người
ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu
đó Tôi bụm miệng suýt phì cười... Rồi 2 đứa
vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8...
Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt
hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu em khổ lắm
đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết
tại sao nhỏ lại nói như vậy...Rồi nhỏ tiếp
"em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng
anh không được thương hại em thì em mới nói"
. Một chút tò mò và có cái gì đó thúc giục
Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh
tim bẩm sinh, bác sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa
"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động
lực vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc
càng chặt hơn, nhưng Tôi không thương hại
nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm
nữa và em phải sang Mỹ phẫu thuật ngay,
nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi
phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù
gia đình em lo được. Bố em làm đại sứ
quán... Không ai khuyên được em, bố không
khuyên đc, bà không khuyên đc, gia đình cũng
kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi
không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào
không thành lời...Không hiểu sao lúc đó Tôi
lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của
nhỏ, ừ, chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật
ngông cuồng khi chỉ mới quen vài ngày mà đã
đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của
nhỏ không ai khuyên nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật
được cả...

Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn tận dụng
mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để
khuyên nhỏ, nói cho nhỏ biết về cuộc sống và
những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng
mình sống không chỉ cho riêng mình...
Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều trở lên
vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề
cập đến chuyện đó được không...". Tôi im
lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin
tôi có thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó
với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc vui vẻ, hạnh
phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc
thương cho một số phận như nhỏ...

Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về nhỏ, 1 cô
bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một
thiên thần. Xin thề là bao nhiêu năm lặn lội
tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một người
như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề
có một chút vẩn đục trong tâm hồn. Tôi yêu
thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che
chở, nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt,
cái gì là xấu, người nào tốt, người nào
xấu...

Rồi một tối, trời mưa tầm tã, Tôi chở nhỏ
đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều,
nước mắt chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang
lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm thấy
như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang
lại hạnh phúc cho Tôi, và cho nhỏ... Nhưng
rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn
là nhỏ vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả
những gì Tôi có thể, thôi đành cam chịu...

Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM, một cảm xúc
buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ
cười toe và bảo là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ
còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM
nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu
có cho cầm cái đó lên máy bay, vậy mà nhỏ
vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ
biết sao... Khi tôi đang ngồi trên taxi về
nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo rằng
hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo
tôi quay lại lấy đi, tôi bảo là thôi, bỏ đi.
Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng
em nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa
lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát khóc... Rồi
nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin
nhắn của nhỏ và nội dung của tin nhắn này
tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi
phẫu thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời
em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự tôi rất
hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó...

Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2
tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ 2 tháng
thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không
biết bao lần cãi nhau, không biết bao lần
giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì
cả. Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán
nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc được, tôi
bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm
thấy một trách nhiệm đè nặng lên vai... Tôi
nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng
có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến...
tận bây giờ. Có lần nhỏ suy sụp kinh khủng,
nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai
biết mình là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân,
kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô hiểu vì
sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một
hồi mới vỡ lẽ ra một tin như sét đánh ngang
tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ
là nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không
phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như nhỏ là gánh
nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa,
để không còn ai phải lo lắng cho nhỏ nữa.
Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi
trấn tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2
ngày trời không ăn không ngủ, khuyên thế nào
cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe,
nhất quyết đòi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt
mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3
thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở
phào nhẹ nhõm...

Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi
vọng, tôi lên mạng, vào google và search,
tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu"
vào được, dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng
tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi quyết
định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ
còn nó mà thôi. Tôi gửi cho nhỏ tài liệu,
nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho
nhưng em không theo được, người ta bảo tập
cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì không
thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...".
Tôi không biết nói gì hơn nữa.

Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa bệnh
hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu
và bảo sẽ đưa nhỏ đi. Nhưng rồi cuối cùng
đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo:
"nhìn chẳng tin tưởng được, cung cách làm
việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy là nhỏ
lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào
cách chữa bệnh này bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ
bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả
để được sống". Tôi suýt bật khóc...

Tôi đưa tài liệu về năng lượng sinh học cho
bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên
cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ,
cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý đi... Vậy mà
một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa
được: Nhỏ bị ngã cầu thang gẫy mũi. Những
ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ lấy
cuộc sống của những người thân của nhỏ,
trong đó có tôi. Nhỏ suốt ngày phải tiếp máu
vì máu không cầm được. Trung bình một ngày
hết 10 triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi
online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt tôi
online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc
gì cả, rồi tôi và nhỏ cãi nhau vì tôi không
chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online
chat cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ
khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại bị chảy máu
cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một
thằng tồi tệ, nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh
viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự cùng
tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi
tệ...

Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác
sỹ nói với bà nhỏ "nếu con bé cứ tình trạng
như thế này e rằng không được quá nổi 3
tháng". Nhỏ suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng
như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng
không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời
thật quá khắc nghiệt, thật bất công, nhỏ đã
chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào
được hạnh phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý
cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con đường...
chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được,
tôi càng yêu nhỏ hơn, một cô bé mạnh mẽ...


Sau gần một tháng, nhỏ dần dần hồi phục,
nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ
mất tích không một lời, kô một tin nhắn hỏi
thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ
nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu
đựng. Tôi thật sự bất bình khi thấy gia đình
nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ
như kiểu bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ
bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình thôi". 5
ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5
ngày cho nhỏ. Rồi nhỏ lại vào HCM.

Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di chúc rồi.
Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ
nhất"... Tôi choáng váng, kô tin vào mắt
mình...

Và hôm kia, một ngày định mệnh, một ngày Sài
Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được,
nhỏ gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn.
Tôi không tin vào tai mình khi nghe Ngọc -
bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu
ăn ngon lắm mày ạ, tao thật sự không tin
nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh
đình và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên
rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc bảo nó ngăn
không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận
bây giờ. KHÔNG KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ
uống 2 *** bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ
ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê
man hơn ngày trời và giờ đây, tim nhỏ đã
ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày
10/05/2007). Nhỏ đã mãi mãi rời xa tôi, rời
xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ...

Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa
về trong ký ức tôi, nhưng lúc này tôi không
thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ
lại, để muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ
sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi......






Hãy cảm ơn bài viết của Anh Văn bằng cách bấm vào "" nhé!!!
Xem lý lịch thành viên http://www.nhuxuan.com


Mon Mar 22, 2010 5:07 am

duongnamphong_cry


Giới tính Giới tính: Nam
Birthday: 10/05/1991
Đang ở : Hà Nội
Số điện thoại?: 1275005616
Tâm trạng:
Age: 19
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 16
Keng Keng: 16
Được Thanks Được Thanks: 0
Join date: 21/03/2010
Thú nuôi:

Bài gửiTiêu đề: Re: Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng

 
Tình yêu đầu tiên của tôi-đó là một câu chuyện tình rất buồn nhưng lại thật sâu sắc và khó quên.Mãi cho đến tận bây giờ,đôi khi bất chợt nhớ lại,tôi lại cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau thật day dứt và khó tả,một nỗi đau mang tên anh và những lúc như thế thì tôi lại càng khẳng định được rằng:tôi vẫn còn yêu anh,rất nhiều....
Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào một ngày mưa phùn cuối tháng 11 trong căn tin trường tôi.Anh học trên tôi 2 lớp,là 1 chàng trai có vẻ ngoài tuy lạnh lùng nhưng lại rất thu hút,tôi không bao giờ có thể quên được ánh mắt buồn sâu lắng vương rất nhiều ưu sầu và trầm tư của anh khi nhìn những hạt mưa rơi tí tách ngoài sân,có lẽ kể từ lần gặp gỡ định mệnh ấy đã cuốn tôi vào vòng xoáy tình yêu với anh,thế là từ đó tôi đã thầm để ý đến anh,có thể nói là bấy cứ lúc nào anh ở đâu là ở nơi đó có sự hiện diện của tôi,mặc dù chỉ là đứng từ xa nhìn anh thôi nhưng với tôi đó lại là một niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ.....Tôi cũng để ý thấy rằng tuy anh rất đẹp trai và nổi bật nhưng anh lại chỉ toàn đi chơi chung và nói chuyện với lũ con trai,không bao giờ thấy anh xuất hiện cùng với "bóng hồng" nào-điều đó cũng đã vô tình tạo cho tôi được một niềm hy vọng nho nhỏ sâu thẳm trong tận đáy lòng.Và rồi vào một ngày đầu tháng 3,tôi đã lấy hết can đảm để viết cho anh một lá thư làm quen,lúc đầu cũng lo lắm chứ,sợ rằng mình sẽ bị từ chối nhưng thôi kệ,đã phóng lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao bây giờ?Và nếu như ngay từ lúc đó anh từ chối kết bạn với tôi thì có lẽ tôi đã không đau khổ như bây giờ,lúc biết được rằng anh đồng ý làm bạn với tôi,thật sự là tôi đã bất ngờ và vui lắm,khởi đầu chỉ là bạn bình thường nhưng tôi cũng đã khấp khởi hy vọng rằng thời gian sẽ vun đắp cho tình cảm của tôi và anh ấy.....Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất đẹp,những lần cùng ngồi trò chuyện với nhau trong căn-tin hay những lần cùng nhau đi bộ về lớp sau những giờ ra chơi đã làm cho tình cảm của tôi dành cho anh ấy ngày càng sâu đậm hơn.Mãi cho đến một ngày tôi mới giật mình nhận ra rằng:tôi đã thật sự yêu anh ấy mất rồi,không phải là vì vẻ bề ngoài bảnh bao của anh ấy nữa mà là vì chính con người thật bên trong,từ tư cách đạo đức và quan niệm lối sống của anh đã làm cho tôi thật sự khâm phục.Mặc dù biết rằng trước đây anh đã từng có bạn gái và vì một lý do không đáng mà 2 người đã chia tay,anh cũng nói thật với tôi rằng cho đến bây giờ anh vẫn không thể quên được cô ấy nhưng tôi đã chấp nhận hết tất cả,yêu mến anh một cách mù quáng và nhiều khi còn làm nhiều chuyện hơi bị ngu ngốc vì anh nữa,trong khi anh thì vẫn cứ dửng dưng và lạnh lùng trước tình cảm của tôi hay nói đúng hơn,anh chỉ luôn xem tôi như 1 người bạn hay nhiều lắm là 1 đứa em gái khờ khạo của mình mà thôi.Tuy tôi không nói ra là tôi thích anh nhưng qua những hành động cử chỉ của tôi làm vì anh,tôi chắc rằng anh hiểu,nhưng tại sao.....anh vẫn im lặng?Vì nghĩ rằng anh hơi khó xử và cần thời gian để suy nghĩ nên tôi đã nhẫn nhịn chờ đợi......Và rồi,cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến,anh chủ động gửi e-mail cho tôi,nhưng không phải là để nói về chuyện của 2 đứa chúng tôi mà là để cho tôi thấy tấm hình của anh và chị AP(người yêu cũ của anh) chụp chung với nhau kèm theo "nhật ký chuyện tình của anh và chị AP" và câu cuối cùng khi chốt lại mọi chuyện anh đã nói rằng:"Trái tim anh sẽ mãi mãi ở bên AP,mãi mãi......".Con tim tôi đau thắt lại và hoàn toàn vỡ tan tành khi đọc xong bức e-mail ấy.Đến lúc đó tôi mới hiểu được rằng,trong lòng anh hoàn toàn không có chỗ dành cho tôi,từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi đơn phương theo đuổi anh và cũng đã ít nhiều ngộ nhận tình cảm của anh dành cho tôi.Yêu đơn phương 1 người thật là 1 điều đau khổ biết chừng nào.Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đã quyết định gởi cho anh 1 lá mail khác để nói thật về tất cả tình cảm mà tôi đã dành cho anh ấy bấy lâu nay kèm theo với 1 câu kết là:"Với em thì tình bạn có thể thăng hoa lên thành tình yêu nhưng còn tình yêu thì không bao giờ có thể giảm xuống là tình bạn đâu anh à,đừng gởi cho em thêm bất kỳ lá mail nào nữa,em không muốn lại 1 lần nữa tan vỡ vì anh như thế này đâu!"Và rồi sau lá mail ấy của tôi...anh đã im lặng....Tôi cũng đã tìm cách tránh mặt anh từ đó,dẫu biết hành động đó của mình là trốn tránh sự thật nhưng tôi tin rằng mình đã làm đúng.Nếu gặp người tôi yêu mến nhưng người đó chỉ mang lại cho tôi toàn khổ đau thì thôi,tôi thà không gặp nữa,làm vậy sẽ tốt cho tôi và anh ấy hơn....Mối tình đầu cay đắng của tôi đã có 1 kết thúc buồn như vậy đó các bạn à!
Anh đến và đi khỏi cuộc sống của tôi nhanh như một cơn gió thoảng,mặc dù tình yêu với anh không được trọn vẹn và chỉ mang đến cho tôi toàn là nước mắt và khổ đau nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên cạnh anh đối với tôi đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất,có quá mâu thuẫn không vậy các bạn?Tôi tin rằng quyết định từ bỏ của mình là đúng,bởi vì càng dấn sâu vào thì tôi sẽ càng đau lòng và tuyệt vọng hơn mà thôi!Dù cho giờ đây chúng tôi đã mỗi người một phương và cũng lâu rồi tôi không gặp anh nữa nhưng tôi vẫn muốn anh biết 1 điều:tôi đã không hối hận khi yêu anh,trước đây,bây giờ và mãi mãi,bởi vì tình yêu là không bao nói đến sự hối hận,cảm ơn anh đã đến và cho tôi biết rằng được yêu thương một người nào đó thật sự là một điều hạnh phúc biết dường nào.Hy vọng rằng ở 1 nơi nào đó trên đất nước Việt Nam này ,anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự cho riêng mình,anh nhé!



Hãy cảm ơn bài viết của duongnamphong_cry bằng cách bấm vào "" nhé!!!
Xem lý lịch thành viên


Mon Mar 22, 2010 5:08 am

duongnamphong_cry


Giới tính Giới tính: Nam
Birthday: 10/05/1991
Đang ở : Hà Nội
Số điện thoại?: 1275005616
Tâm trạng:
Age: 19
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 16
Keng Keng: 16
Được Thanks Được Thanks: 0
Join date: 21/03/2010
Thú nuôi:

Bài gửiTiêu đề: Re: Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng

 
Một dạo nọ tôi tình cờ nghe một vị bác sĩ kể lại với câu chuyện tình buồn bi thảm
tôi cũng đã tự hỏi trên thế giới này liệu có tình yêu nào cao đẹp như vậy không
có người con gái và người con trai họ đã quen nhau từ rất lâu ,đã lâu lắm rồi ,
"My oi mai là đám cưới của mình rồi em chuẩn bị nha, tối nay anh sẽ chẳng ngủ được đâu vì chắc anh sẽ nhớ đến em suốt đêm mất "
"khang anh ơi mai tụi mình sẽ được hạnh phúc mà em sẽ mãi trọn đời yêu anh "
nhưng tối trước ngày tân hôn vị bác sĩ điều trị cho khang đã đến nhà , và nói
Tôi rất buồn vì câu phải nhập viện , kết quả khám bệnh cho thấy cậu bị ung thư giai đoạn cuối"
câu nói như sét đánh ngang tai gia đình khang , nhất là khang , đã làm cậu suy sụp hoàn toàn ,
aaaaaaaaaa
tiếng thét của khang gia đình khang như ngất xỉu ,
My đến thăm khang tại bệnh viện
" khang à , anh có biết là em đã khóc rất nhiều không sao anh lại như vậy anh đi rồi em biết ở với ai đây "
"em à , anh thật có lỗi với em , anh bây giờ chỉ còn đợi chết nũa thôi em đừng buồn nha ,
em hãy tìm 1 người chồng mới đi đừng đợi anh làm gì"
người con gái khóc và họ đã khóc rất nhiều nhưng biết làm sao đây , mỗi buổi tối họ đến
nằm cạnh nhau và kể chuyện cho nhau nghe , từ chuyện gia đình sau này từ chuyện con cái v.v
ngày tháng trôi qua còn một tháng nữa là khang sẽ chết , những ngày đó My đã khóc rất nhiều ,
"em à , những ngày nay anh muốn em sẽ làm cho mình thật đẹp anh mong hình ảnh của em sẽ đọng lại trong tâm trí anh , khi kiếp sau anh sẽ nhận ra em trong đám dông người trên thế gian này "
thế là ngày ngày My trang điểm thật đẹp thật lộng lẫy mong làm cho khang sẽ vui lòng ,
người bác sĩ điều trị cho khang rất làm ngạc nhiên khi thấy My trang điểm như vậy , ông nghĩ My là 1 người con gái (đỏng đảnh) không xứng đáng nhận được tình yêu của khang giành cho My
từng ngày ông điều trị cho My ông đã luôn khinh khi người con gái này ,
một tháng đã trôi qua cũng đến ngày khang ra đi
sau khi người bác sĩ gặp lại My ông không khỏi ngạc nhiên sao cô gái ăn mặc diêm dúa bây giờ lại tàn tạ như không còn có sức sống nữa , khuôn mặc hốc hác..
" bác sĩ à khi anh khang còn sống anh ấy muốn My luôn dep-. trước mặt anh ấy để hình ảnh my luôn trong tâm trí anh ấy , nhưng bác sĩ biết không ngày ngày phảitrang điểm để làm đẹp cho mình , mỗi lần phấn son như ngàn nhát dao đâm vào trái tim tôi ,chỉ vì muốn anh ấy yên lòng để ra đi tôi luôn cố gắng chịu đựng.Nhưng khi anh ấy ra đi tôi lại mong có kiếp sau, hy vọng có thể gặp lại anh ấy ,nếu có kiếp sau dù anh ấy có hình hài ra sao tôi vẫn một lòng yêu thương anh ấy "
vị bác sĩ nghe xong mới thấy mình sai và thật cảm động trước tình yêu của cô gái
NẾU CÓ KIẾP SAU TÔI HY VỌNG SẼ MÃI BÊN NGƯỜI TÔI YÊU"



Hãy cảm ơn bài viết của duongnamphong_cry bằng cách bấm vào "" nhé!!!
Xem lý lịch thành viên

 

Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Trên Mạng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions of this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chia sẻ,chat chit :: Thảo luận chung :: Only Love-
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này

Copyright © 2007 - 2010,NhuXuan.Com.
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Free forum| Liên hệ | Report an abuse  | To have a free blog