Tiêu đề: Cho Bạn, Cho Tôi, Cho Tất Cả Chúng Ta
Cho Bạn, Cho Tôi, Cho Tất Cả Chúng Ta ..
Thân gái như nước chảy bèo trôi là lối ví von có từ ngày xửa ngày xưa em ạ. Ngày ấy là cái ngày phương tiện đại chúng còn thô sơ đến gần như chả có gì; cái ngày người ta cứ động đến chuyện giới tính là nhảy dựng lên như phải bỏng, con gái lần đầu thấy tháng hốt hoảng tưởng mình chết đến nơi; cái ngày trinh tiết gần như được coi là một chuẩn mực để đánh giá một cô gái, chị nào chưa chồng mà bụng tùm lum thì bị cả làng hắt hủi, không cạo đầu bôi vôi thì cũng tự biết đường mà bỏ xứ ra đi cho đỡ nhục nhã bà con họ hàng. Ngày đó muốn gần gũi nhau cũng phải giấu chứ chẳng dám công khai mà “sống thử” như bây giờ. Người con gái vì tình yêu, vì trót dại, vì không hiểu biết, vì lỡ vớ phải Sở chàng mà suốt đời phải sống trong bóng tối. Họ mới là những người đáng thương.
Bây giờ thì sao hả em? Giáo dục giới tính được đưa vào từ cấp THCS; đài báo ngày nào cũng ra rả những tấm gương “người xấu việc xấu”, kêu gọi toàn dân cảnh giác; bố mẹ cũng thoáng hơn trong việc trò chuyện tế nhị cùng con cái; bạn bè đến tuổi ghé tai nhau mà nhỏ to. Thời đại này con người đủ hiểu biết để nhận thức được cái hại sau mỗi việc mình làm, họ hoàn toàn có quyền quyết định và phải tự chịu trách nhiệm về cuộc sống cũng như hạnh phúc của bản thân. Hệ quả của việc "sống thử" đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều, thiết nghĩ không cần đề cập thêm nữa. Nếu người ta đủ trưởng thành và ý thức được hành vi của mình; nếu hai người yêu nhau, muốn gắn bó về thể xác, không gian, thời gian trước khi có điều kiện kết hôn, họ có trách nhiệm với nhau, biết giữ gìn cho nhau thì chuyện đó chẳng có gì phải ầm ĩ, tự những người trong cuộc biết phải làm gì. Còn nếu chàng và nàng cứ bất chấp mà "thử" thì trách được ai đây em?
Về chuyện ngao ngán, hững hờ sau khi "sống thử", thực ra khi hai người ở chung thì kể cả những cuộc hôn nhân có đăng kí kết hôn đàng hoàng cũng không tránh được điều này. Được cái, những cặp đã quyết định cưới nhau thường chín về tình yêu và trách nhiệm hơn. Cũng vì những quan niệm của XH, thủ tục về pháp lí mà họ không dễ dàng chia tay để mỗi người một nơi mà thôi.
Nói riêng về các cô gái bị lừa tình (cứ coi như sự đã rồi, người ta chạy mất tăm và dẫu tổng xỉ vả chàng thì cũng không đòi lại thanh xuân cho nàng được nữa). Ừ thì cha mẹ có thể mắng mỏ, hàng xóm có thể xì xào, đó là điều không tránh được. Nhưng quan trọng là xã hội không khắt khe với họ như trước. Người con gái một lần lầm lỡ vẫn được đón nhận. Khi chuyện cũ qua đi, họ vẫn có thể yêu, có thể lấy chồng. Trong trắng về thể xác không quan trọng bằng sự trong trắng của tâm hồn. Các đấng nam nhi ngày nay rất hay ở chỗ biết nhìn nhận, đánh giá người mình yêu trong hiện tại chứ không phải quá khứ. Còn nếu có ai đó không chấp nhận việc vợ mình không còn trinh khi bước về nhà chồng, tỏ ra khinh ghét khi biết bí mật của người yêu thì thử hỏi các cô gái hi vọng gì ở tình cảm, hạnh phúc với người ta? (Đừng có lại than thân trách phận nhé, tìm được “bến đỗ của đời mình” thì đến các nàng trinh nữ cũng gian nan chứ bộ ^^)
Tóm lại, VHLT không muốn lại ngồi than vãn cho các chị em, trách móc các anh em rồi thì lên án, giảng đạo đức, đề ra cách thức giải quyết vấn đề… Việc tuyên truyền hay định hướng thì xã hội đã, đang và sẽ vẫn thực hiện rồi, tự mỗi cá nhân phải biết chịu trách nhiệm với bản thân thôi. Sống thử hay không sống thử, tốt hay xấu là do nhận thức và hành động của mỗi người. Sống đôi khi có “khôn ba năm dại một giờ” nhưng tuyệt nhiên người ta chẳng thể “ngã một lần mà nằm cả đời” đâu, ha!
Hãy cảm ơn bài viết của Anh Văn bằng cách bấm vào "" nhé!!!