Những người bạn tốt như những ngôi sao, có những lúc bạn không nhìn thấy họ, nhưng bạn biết là họ luôn ở đó ^__^. Một người bạn thật sự là người nghĩ rằng bạn là một quả trứng hoàn hảo, dù nó có hơi bị nứt một teo. Nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai con ngươi. Dũng cảm là vượt qua nỗi sợ hãi chứ không phải là không sợ hãi.
Trời đất dưới chân tôi như sụp đổ khi tôi biết em bé ấy đã không qua khỏi cơn nguy kịch. Bao nhiêu tiếc nuối, day dứt lẫn ân hận đan xen đã làm cho tôi bị ám ảnh suốt một thời gian dài. Tôi không thể tìm được cảm giác yên bình như trước đây mỗi khi nghĩ đến em, nghĩ đến sự vô tình, vô cảm đến nhẫn tâm của mình và mọi người khi chứng kiến cảnh tượng ấy...
Ngày ấy cách đây đã gần 5 năm - thời gian là ngắn nếu so với cuộc đời một con người nhưng lại là quá dài nếu phải sống trong nỗi day dứt, ân hận.
Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, tôi còn nhớ như in là cách lễ Noel đúng một tuần, tiết trời năm ấy bỗng dưng trở nên lạnh khác thường, cái lạnh đến tê lòng, dường như cái lạnh càng se sắt hơn nơi phố núi vốn dĩ yên bình đến tĩnh lặng này. Tuy vậy vẫn không ngăn cản được nhịp sống âm thầm nơi đây. Sáng hôm ấy, như thường lệ tôi thực hiện bài tập thể dục vòng quanh những con đường dốc quen thuộc. Không biết do trời còn sớm hay do quá lạnh mà những người đi tập hôm đó thưa thớt hơn bình thường. Thực hiện được khoảng hai phần ba bài tập thì tôi bất ngờ chứng kiến một vụ tai nạn giao thông: ba thanh niên chở nhau trên một chiếc xe máy lao nhanh, không làm chủ tốc độ và có lẽ do trời còn tối chưa rõ mặt người nên bất ngờ đâm vào một em bé đang băng ngang đường. Sau đó ba thanh niên kia bỏ chạy, em bé trạc hơn mười tuổi, về sau này theo tôi được biết thì em là người dân tộc thiểu số, từ một bản sâu ra thành phố học, vì muốn học lấy cái chữ mà em đã phải một mình đạp xe từ trong bản từ mờ sáng cho kịp giờ học. Sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ và khủng k******, máu từ lỗ tai em chảy ra lênh láng bên đường, em nằm đó bất tỉnh trong sự chứng kiến một cách vô cảm đến nhẫn tâm của mọi người, trong đó có tôi. Mọi người chỉ biết đứng đó nhìn em nằm thở thoi thóp một cách tuyệt vọng, vô hồn, ai cũng chỉ hô hào chở em đi bệnh viện cấp cứu, nhưng đáp lại những tiếng hô hào sáo rỗng ấy là những cái nhìn thờ ơ đến lạnh người. Có thể sự việc xảy ra quá nhanh? Có thể mọi người không có phương tiện đưa em đi cấp cứu? Có thể mọi người nghĩ rằng sẽ có một ai đó giúp em? Có thể, có thể và nhiều cái có thể khác nhưng không có một lý do nào có thể biện hộ cho hành động nhẫn tâm ấy.
Tôi đã tự lên án mình, lên án sự thờ ơ, vô cảm của chính bản thân mình. Giá như lúc ấy đừng vì sợ liên lụy, rắc rối; đừng vì thói ích kỷ, ỷ lại; đừng vì ngại khó, ngại khổ... Mà điều quan trọng hơn cả là nếu có một tấm lòng nhân ái, bao dung thì có lẽ, có lẽ em bé đó đã được cứu sống kịp thời, vẫn được tiếp tục cắp sách đến trường học để mang cái chữ về cho bản làng.
Mọi thứ đều đã quá muộn, không thể quay trở lại nhưng trong tôi vẫn day dứt một điều, giá như...
Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.
Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.
Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy khoẻ hơn hôm qua thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Nếu bố mẹ bạn còn sống và hạnh phúc bên nhau thì trường hợp của bạn không nhiều đâu.
Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy
Hãy cảm ơn bài viết của Anh Văn bằng cách bấm vào "" nhé!!!